Đình Nhã im thin thít nhìn Gia Bảo, khoé đôi mắt cô ươn ướt, nhị mắt cay xè, cô nỗ lực kìm nén để không rơi nước mắt.

Bạn đang xem: Đằng sau thiên thần là một ác quỷ

Ánh mắt cô chú ý anh vừa thất vọng, vừa căm hờn làm anh nháng lo sợ, tim hẫng đi một nhịp. Hai tín đồ cứ đứng quan sát nhau. Một hồi thọ sau, Đình Nhã thờ ơ đẩy anh ra, cách đi, cô chỉ buông một câu :- đàn ông kẻ sát nhân...cũng là ngay cạnh nhân, đúng thật!Gia Bảo yên ổn người, anh sửng sốt chú ý cô, vẻ khía cạnh pha chút bi thương. Thấy anh như vậy, Đình Nhã nhức vô cùng, cô tất yêu hiểu sao mình có thể buông ra rất nhiều lời tàn khốc như vậy, nhưng cô biết.....những gì cô nói hoàn toàn trái với suy nghĩ, cô lo sợ, sốt ruột những gì cô được nghe là sự việc thật, cô mong đến bên anh, ước ao gạt bỏ hận thù, nhưng mà còn dì An? Còn phụ huynh cô, liệu họ bao gồm tha thứ mang lại cô không, nếu cô có tác dụng vậy? thực sự cô khôn xiết hoang mang. Đình Nhã hít một hơi sâu, rồi lấn sân vào nhà. Gia Bảo đứng lặng chú ý theo cô, nhị tay buông thõng xuống, bất lực....Trông anh rất đáng để thương. Anh đau khổ nhìn cô, hai tay siết chặt lại. Bí mật đó...anh tất cả nên tâm sự không? nếu như nói ra...liệu bao gồm phải cô sẽ rời xa anh? Gia Bảo khẽ nhếch miệng. Nực mỉm cười thật. Anh hy vọng cái gì chứ? Cô đã không lúc nào tha thứ cho anh, từ đầu đến chân đó....mãi mãi....**********************Tại khám đa khoa XYZC....Trong một căn phòng dịch rộng lớn, lịch sự trọng, đương đại đầy đủ, gồm một cô bé đang vị trí giường. Đôi mắt với sản phẩm mi ngoằn ngoèo nhắm lại, chú ý cô từ từ như đã ngủ. Khuôn phương diện thanh tú thiệt bình an. Mái đầu nâu nhạt mềm mại và mượt mà xoã ra, bao gồm vài gai trên má. Cô nằm yên ổn bất động, tay cắn đầy hầu hết dây ống truyền nước, trên mặt cô có đeo loại mặt nạ thở, nhan sắc mặt cô trắng bệch, tái xanh, đầu nệm là chiếc máy đo nhịp tim và mạch. đều đường nhịp tim, con đường mạch cứ đi lên chấm dứt hạ xuống, tựa hồ như ăn hiếp doạ tính mạng của con người con người, tưởng như cái con đường ấy cơ mà thành đường thẳng thôi là một trong sinh mạng đã vĩnh viễn biến hóa mất. Mặc dù cô trông siêu tiều tuỵ tuy nhiên vẫn không không đủ vẻ xinh đẹp, quyến rũ. Bỗng....Cạch!Cánh cửa ngõ phòng bệnh nhảy mở, một con trai trai cao cường bước vào. Khuôn phương diện với ngũ quan sắc sảo, tuyệt đối đến độ không thể hoàn hảo nhất hơn. Mái đầu nâu nhẹ cất cánh trong gió. Đôi mắt sâu thẳm một nỗi buồn, tay đàn ông trai ôm một bó hoa, cánh mày râu trai đặt bó hoa lên cái tủ cạnh giường, rồi ngồi xuống chiếc ghế kê tiếp giáp đó, khẽ cầm lấy tay cô gái, giọng thiết tha:- Sao em cứ ngủ mãi vậy? Đã hơn 5 năm rồi.....Nhưng cô nàng đâu có nghe được gần như lời ấy. Cô vẫn nằm im, vẻ mặt bình thản, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. đấng mày râu trai bật cười, một nụ cười xót xa, hắn chứa giọng chầm chậm:- nhưng anh quên mất, em đã ngủ mà, sao hoàn toàn có thể nghe được rất nhiều gì anh nói chứ. Toàn bộ chỉ trên hắn ta....Đang nói, ánh mắt chàng trai bỗng dưng ánh lên sự thù hận. Bàn tay hắn vô thức vậy ly nước ở phương diện tủ lên và...RỐP!Hắn bóp tan vỡ tan cái ly thuỷ tinh, bàn tay tung đầy máu, hồ hết vệt máu chảy dài xuống chiếc chăn màu trắng tinh trên giường, làm cho loang lổ hầu hết vệt đỏ. Hắn mỉm mỉm cười lạnh lùng, song mắt gian ác nhìn ra xa:- mối hận này....anh nhất định sẽ giúp em trả...Yên tâm nhé, Đoá Nhi...*********************Tối.....Bầu trời đã bước đầu mất đi sự trong veo buổi sáng, cầm cố vào là diện mạo xám xịt, tối dần. Nắng tắt dần, thôi không nghịch nghịch trên đều tán lá. Cơn gió thanh thanh thổi qua, se vẫn lay động dòng rèm ở cửa ngõ sổ. Khung cảnh thanh bình, đối lập hẳn với vai trung phong trạng phức tạp, sẽ "nổi sóng" của nhỏ người.

Xem thêm: Mệnh Hỏa Hợp Màu Sắc Hợp Mệnh Hỏa Hợp Màu Gì, Kỵ Màu Gì Nhất Theo Phong Thủy

Đình Nhã stress nhìn ra mặt ngoài. Đã đến buổi tối sao? cấp tốc quá! Một ngày trôi qua nhanh như thoi đưa, mới đó mà đã mang đến tối. Sau buổi sáng từ bây giờ đã không thấy khía cạnh Gia Bảo, Đình Nhã bao gồm chút lo lắng. Gồm phải là vì những lời của cô...cho yêu cầu anh bắt đầu bỏ đi không? Đình Nhã mím nhẹ môi, rung lắc lắc đầu, ko đúng, anh tuyệt đối hoàn hảo không phải người hèn nhát đến thế, đi trốn tránh toàn bộ những lời nói về mình. Đình Nhã sẽ nghĩ ngợi vẩn vơ thì....Reengg!Tiếng chuông điện thoại ở ngoài phòng tiếp khách reo lên. Đình Nhã đơ mình, cấp đứng dậy, định đi ra phía bên ngoài nghe năng lượng điện thoại. Tự dưng nhớ đây chưa hẳn nhà cô, cô ko được phép trường đoản cú tiện như vậy nên cô lại thôi. Tuy vậy tiếng điện thoại cảm ứng cứ kêu mãi, như thúc giục Đình Nhã. Cô băn khoăn đứng nghĩ ngợi, bao gồm nên ra nghe không? Biết đâu là ai kia gọi thông tin tình hình Gia Bảo? nghĩ thế, Đình Nhã ra quyết định bước ra ngoài phòng khách. Đến nơi, cô cầm điện thoại thông minh và nghe :- Vâng?- đến hỏi đây có phải biệt thự hạng sang Hàn gia? bao gồm cô Mai Đình Nhã ở chỗ này không?- Một tiếng nói trầm ấm vang lên từ đầu dây mặt kia- A, đúng rồi, tôi là Đình Nhã, xin hỏi anh là ai cùng tìm tôi làm những gì ?- Đình Nhã lo sợ trả lời-Đình Nhã, tôi là Thiên Huy, tôi có vấn đề cần gặp gỡ cô, cô đến quán cà phê ở ABC sinh hoạt phố M nhé- Nói xong, chưa đợi Đình Nhã trả lời, đầu dây vị trí kia đã ngắt máy.Đình Nhã ngây bạn nhìn ống nghe, một lúc sau sực tỉnh, cô mới kêu thầm :" Gì chứ? Đang bắt nghiền mình sao? không biết việc đó là việc gì mà anh ta cần chạm chán mình nhỉ? Thôi, cứ đi vậy"Đình Nhã chạy lên phòng chuẩn bị đồ, cô phân vân rằng hành động của cô đã trở nên một fan nhìn thấy....***********************Quán cà phê ABC là 1 trong những nơi hơi đẹp với thơ mộng cho những cặp tình nhân. Bên phía ngoài quán có trang trí phần đa chậu hoa rực rỡ. Bên phía trong với ánh sáng của đèn mờ ảo, càng làm khu vực này thêm túng ẩn. Ở cửa sổ, nhìn ra ngoài là cả một vườn hoa vẫn khoe sắc, lung linh.Đình Nhã đứng mặt ngoài, lừng chừng một lát rồi quyết định bước vào. Vừa vào, cô đã thấy Thiên Huy ngồi ở dòng bàn vào góc, hắn vẫy tay, nở niềm vui quyến rũ. Đình Nhã bao gồm phần cảnh giác, cô cách đến, ngồi đối diện hắn và quan sát hắn dò xét. Như đoán được cô sẽ nghĩ gì, hắn nhếch miệng:- Đừng lo, tôi không dám to mang đến nỗi thân thanh thiên bạch nhật động vào cô. Cứ dễ chịu và thoải mái đi!Đình Nhã khẽ thở phào, cô khó khăn nhọc mở miệng:- sau cùng anh chạm chán tôi làm gì?Thiên Huy quan sát cô chằm chằm, ánh nhìn thoáng chốc ghẻ lạnh và cất đầy căm thù, tầm nhìn của hắn như xoáy vào cô, khiến cô bất giác run rẩy, không có ai đoán được hắn đã nghĩ gì. Đình Nhã vậy chặt cái váy, cô ngấc lên, chú ý hắn, cố gắng giữ bình tĩnh. Bắt gặp cái nhìn của cô, hắn thôi không nhìn cô nữa, ánh mắt lại về bên vẻ bình tĩnh như ban đầu, hắn mỉm cười cười:- không tồn tại gì, chỉ là gọi cô ra thủ thỉ cho đỡ chán.- Xin lỗi, tôi không thừa thời gian- Đình Nhã bực bội đứng dậy, xách túi cù ra cửaChờ cho bóng cô đi khuất, Thiên Huy nheo ánh mắt ra cái bàn ở góc cạnh bên cạnh, mẫu bàn ấy gồm một kẻ vừa ngồi, thấy Đình Nhã tránh đi cũng đi theo, song môi Thiên Huy nhếch lên chế tạo thành một thú vui băng giá:- nuối tiếc ghê, định "mời" cô đi "chơi" một chút , nhưng lại sở hữu kẻ phá đám, đi rình mò. Đành nhằm dịp sau vậy.*******************Đình Nhã stress cởi giày, lấn sân vào nhà, cô vẫn không khỏi bực tức do bị Thiên Huy đùa cợt. Tuy vậy xem ra lúc này cô bị xui xẻo, cô vừa bước lên trên cầu thang đã đụng ngay tín đồ cô ko muốn gặp mặt nhất- Alin. Alin nhìn cô, ánh mắt hằn học, tức tối, khuôn mặt dễ thương vênh váo trông thật đáng ghét. Đình Nhã thở dài, rồi lơ đi, cô thường xuyên bước lên trên cầu thang.Pặc!Bất bỗng nhiên Alin kéo tay cô lại làm cho cô chới với suýt ngã. Cô khẽ nhíu mi, giọng lạnh lẽo lùng:- Chuyện gì?- Đồ hồ nước ly, thiết bị đ*, dám giấu anh Gia Bảo đi hẹn gặp người khác!- Alin hét lên, và ném một xấp ảnh vào fan Đình Nhã. Rất nhiều bức hình ảnh rơi xuống đất, hiện lên là cảnh Đình Nhã sẽ ngồi ở quán cafe với Thiên Huy. Cô thoáng ngạc nhiên nhưng cực kỳ nhanh, vẻ phương diện lại cúng ơ, mặc nhiên như ban đầu. Cô nhếch môi coi thường bỉ:- Em ước ao nói dòng này? bất ngờ tài dính đuôi của em cũng gớm nhỉ, em giỏi hơn chị nghĩ đó. Em thuê bạn chụp hầu như bức ảnh này sao? Hừ, đeo bám y như con cún theo đuổi chủ.Alin tái mặt, cô ta khó chịu hét:- Sao chị dám...? Chị có tin tôi sẽ cho anh Gia Bảo xem hầu như bức hình ảnh này không?- Em nghĩ về Gia Bảo đã tin ai? Câu vấn đáp tự em hiểu rõ chứ, chớ tự dối gạt bản thân nữa. Không còn chưa? Chị ý muốn về phòng- Đình Nhã hững hờ nói rồi quay người rời đi- Đứng lại!- Alin gào lên, nắm tay Đình Nhã- Chị không thích đôi teo với em, tránh xa- Đình Nhã hất tay Alin ra, con quay đi, nhưng....- Á á á!Một tiếng hét thoảng thốt vang lênRầm!