TTO - Ngủ bên trên nền nhà, không tồn tại nước nóng thân mùa ướp đông lạnh giá, đời mặt hàng rong cố gắng tiết kiệm đến hơn cả tối đa nơi ở trọ. Họ nhận định rằng chỉ là khu vực về ngủ vài tiếng rồi đi. Và họ vẫn ở như thế cả hai mươi năm qua.

Bạn đang xem: Nhà trọ có 4 cô chiêu tập 2



Ở trọ đề nghị thật thà

Những ngày dịch giã này, chống trọ trống những nhưng người bán sản phẩm rong vẫn cực nhọc thuê trọ. Tại sao chủ nhà sợ lây bệnh, nhận định rằng người bán sản phẩm rong lượn mọi chỗ nên nguy cơ tiềm ẩn lây lây lan cao.

Ra tết, bảng thuê mướn phòng trọ xen với bảng điểm phương pháp ly y tế màu sắc đỏ, dán mọi ngõ bé dại Hà Nội. Tôi đạp xe đến những nơi có nhiều người bán hàng rong thuê trọ lâu năm, như phía sau ga tàu cùng quanh shop Long Biên.

Nhìn thấy xe đạp điện của tôi, gia chủ đứng tự xa giao tiếp và viện lý do không có chỗ để xe hoặc nói đã có người thuê mướn dù vẫn treo biển. Tôi nghĩ chắc rằng chỉ những "đồng nghiệp" đang bán sản phẩm ngoài kia có thể giúp.

"Chỗ chị trọ còn trống chống không, em đã tìm nơi ở?", tôi hỏi một chị gánh mặt hàng rau cùng một chị xe hoa quả nhưng gần như nhận được dòng lắc đầu, kỳ lạ lẫm. Trên một phần đường khác, chị bán hoa quả có vẻ khó gần đang tiết lộ: "Tôi không bán sản phẩm thường xuyên, cơ hội nào chưa hẳn trông con cháu thì đi chào bán nên sinh hoạt trọ theo ngày. Chỉ 20.000 đồng một đêm".

Chỗ trọ theo tối này tôi đang yêu cầu tìm, nhưng chị ta quan sát tôi rồi than vãn: "Không sinh hoạt được đâu, cực shock lắm, mùi khó chịu hám. Bên trên thì chủ nhà dở hơi, dưới thì thằng nghiện, trộm cắp thường xuyên".

Tôi càng tò mò và hiếu kỳ và nỗ lực tìm vì sao để chị chỉ vị trí ở: "Em chỉ ở tạm bợ vài hôm, giờ thuê riêng đắt quá!". Nhưng không hiểu nhiều sao chị khăng khăng bảo tôi phải tìm bạn trọ riêng: "Tội gì phải ở chỗ như thế, cùng bất đắc dĩ mới phải ở".

Tôi đoán chị gồm ý xuất sắc chứ chưa hẳn vì sợ tín đồ lạ. Một người chào bán trà đá nói thêm vào: "Xe cộ phải để ngoài bờ sông, hư hư hết. Trộm cắp ghê lắm, nghe nói có fan để tiền dưới gối nằm nhưng sáng mai vẫn mất".

Không thuyết phục được chị, tôi đành đi tìm người không giống với hi vọng biết được địa điểm trọ 20.000 đồng như vừa nghe kể. Một chị cung cấp hoa quả khác cho thấy thêm từng trọ bè lũ 15.000 đồng một đêm. Dẫu vậy chị vẫn chuyển ra phía bên ngoài thuê trọ theo mon cùng tía người các bạn hàng khác.

Chị đến tôi biết một số thông tin về vị trí trọ: "Nhà bắt đầu xây bắt buộc cũng sạch mát sẽ, nhưng ý muốn nấu nạp năng lượng phải thêm 2.000 đồng, gởi xe 3.000 đồng, ao ước tắm nước nóng thì trả thêm chi phí đun nấu", chị mang lại tôi địa chỉ cửa hàng và dặn thêm đừng nói với bà chủ là chị reviews đến.

Tôi mong muốn hỏi thêm một người nữa rồi quyết định chọn vị trí ở trọ, cũng là người chào bán xe hoa quả rong mặt đường. Chị cho biết thêm đang trong nhà tập thể với rất nhiều người cùng quê Hưng Yên, ngay sát chợ Long Biên, từng tháng hết khoảng tầm 400.000 đồng. Chị nói vẫn còn đấy chỗ nhưng mà chưa đồng ý ngay vì chưng còn băn khoăn.

Chị hỏi tôi một loạt câu hỏi quê sống đâu, hiện tại đang bán gì, sinh hoạt đâu, xe pháo to tuyệt nhỏ. "Nhà từ bỏ trước tới thời điểm này chỉ cho những người ở thuộc quê trọ, nay dịch bắt buộc mới trống chỗ. Nhưng lại ở bắt buộc thật thà, trường hợp ở mà bao gồm tính xấu thì không một ai cho ngơi nghỉ đâu", chị nói đi kể lại tính thực thà của người đi trọ.

Thấy tôi là fan khác tỉnh, chị rụt rè nói để buổi tối về hỏi chủ kiến mọi người, trường hợp họ đồng ý chị đã báo. Chị bảo tôi ghi số điện thoại của chị để nhận tin.



Tắm nước lạnh, ngủ sàn gạch

Buổi sáng, tôi call điện đến chị Chiển, người hôm qua cho số điện thoại cảm ứng thông minh để hỏi trọ. May mắn chị báo gật đầu đồng ý và dặn chiều tối tối bao gồm người trong nhà thì đến. Nhớ mang theo chăn ấm, không phải chiếu vị đã có sẵn.

Nghe chị tế bào tả đường đi khó mà hình dung nổi, cho quán phở rồi cho trường mầm non, thấy sảnh bóng thì rẽ vào ngõ 1. Tôi hỏi tên ngõ nào, ngách nào chị không nhớ nhằm tôi rất có thể hỏi thăm hoặc theo Google. Tôi đành đợi cho 8 tiếng tối, ở vấp ngã tư Bảo Linh như lời dặn nhằm chịdẫn đường.

Chị dắt xe đạp điện chở hàng đi trước, tôi cũng xuống dắt bộ theo sau. Công ty chúng tôi qua không hề ít con mặt đường nhỏ, rẽ trái, rẽ phải trê tuyến phố Phúc Tân rồi new tới nhà số 1. Căn nhà 3 tầng vào ngõ hẹp, bao gồm vẻ bề ngoài không tồi. Chị Chiển thò tay vào trong mở khóa cửa, đẩy cánh cửa xếp ra hai bên, cánh cửa không chắn chắn chắn.

Xem thêm: ĐặNg Thu ThảO - Đặng Thu Thảo (Sinh 1995)

Tầng một nhằm xe, bao gồm vài xe đạp điện cũ dựng giáp nhau. Một loại xe trang bị ép giáp trong cùng, trên xe là đủ những loại quấn yên xe pháo máy, ôtô các loại. "Còn nhiều xe nữa chưa về, xe hoa quả về trước, xe xống áo về sau. Giả dụ xe em to sẽ không còn chỗ đâu, xe bé dại mới nhằm vừa được", chị Chiển giải thích.

Chị cất một trong những hoa trái chưa chào bán hết vào túi, vừa khiến cho gọn nhà, vừa tránh chuột gặm. Xong xuôi, chị new bảo tôi dắt xe cộ vào, nhằm thật tiếp giáp vào xe bên phía trong vì còn rất nhiều xe khác chưa về.

Diện tích bên trong ngôi công ty cũng không lớn, mong thang nhỏ hẹp, về tối và do dự bao nhiêu vật dụng đoàn của khách mướn trọ treo dọc lối đi. Gồm hai tầng thiết yếu để người bán sản phẩm rong ở, đa số là phụ nữ. Tầng trên cùng là người bầy ông đứng ra "thầu" thuê phòng ở, anh cũng bán sản phẩm rong thọ năm. Tôi đề nghị lên kính chào để anh biết mặt và nghe dặn dò một trong những nội quy.

"Ở đây đều là người bán hàng lâu năm, cùng quê tôi sinh hoạt Hưng Yên. Đợt này dịch một trong những người nghỉ, một trong những chưa lên. Giả dụ ở nhiều người thì chi phí trọ phân tách ra cho từng người đang càng ít, nhưng lại ở với nhau đặc biệt nhất là buộc phải thật thà", anh Phúc tạm gọi là "chủ nhà", anh ở tầng 3, một gác lửng dùng làm phơi xống áo là chính.

Một lần nữa anh Phúc đề cập lại tính thực thà của người ở trọ, anh ví dụ thay thể: "Thấy tiền của ai bỏ quên trong nhà tắm thì cũng nhằm đấy đến họ, tiền của người nào để đâu thì chớ rút lõi, chi phí rơi thì nhặt trả lại cho những người rơi. Ở với nhau đề xuất giúp đỡ, bảo đảm an toàn nhau".

Nhà trọ được anh thuê với cái giá 5 triệu đồng, hiện nay 11 fan ở, phân tách ra mọi cá nhân khoảng 400.000 đồng cả năng lượng điện nước. Anh Phúc cho thấy có đợt ở đông tốt nhất tới 26 người, phân tách ra mọi người chỉ đề xuất đóng rất ít tiền.

"Ai đi xe sản phẩm thì đóng góp thêm 100.000 đồng nữa. Ở đây, tôi không cho nấu ăn, nấu nước bằng điện để đỡ tốn, ai ao ước nấu nước tắm thì mua nhà bếp gas mini" - anh Phúc cho thấy thêm quy định người nào cũng như ai, anh cũng đóng góp tiền như vậy.

Tôi chấp nhận với phần đông yêu ước của anh, rồi anh nói tôi muốn tại tầng 1 hoặc 2 gần như được. Tầng 1 đang sẵn có chị gái của anh ấy ở, chống còn trống những chỗ. Cơ mà tôi xin lên tầng 2 ở cùng chị Chiển, tín đồ đã dẫn tôi về nhà trọ.

Chị Chiển chỉ mang đến tôi góc ngủ vào cùng, phòng không có giường, chỉ có những tấm bìa cactông xếp ngang dọc bên trên sàn gạch hoa đã cũ. Chăn chiếu đã cuộn lại một góc, càng trống trơn, căn phòng chẳng gồm chút gì êm ấm giữa ngày rét giá.

Lúc này sinh hoạt phòng đang có mẹ bé chị Phượng, người nhặt ve chai, đang ăn cơm. Mọi người vẫn không về đủ, vẫn còn đó thiếu hai bạn đi cung cấp hoa quả. Chị Chiển từ bây giờ về mau chóng hơn phần đông ngày vị chị ý muốn dẫn đường mang lại tôi, thường xuyên thì 9-10 giờ tối chị mới về.

Tôi vào góc ngủ của bản thân với một cái chăn bông mang theo, trên nền gạch men lạnh buốt. Trong đầu hình dung, chỉ từ cách trải một phần chăn phía dưới, nửa kia nhằm đắp trên và sẽ không còn thể duỗi bộ hạ một phương pháp thoải mái. Tôi bắt đầu với đêm trọ trước tiên ở làng mạc trọ của người bán sản phẩm rong.


Người bán sản phẩm rong rất lo lắng việc fan ở thuộc nhà không tử tế, gồm tính đánh tráo vặt. Vị họ vất vả cả ngày kiếm được vài đồng bạc, phải để cả vốn lẫn lời trong bâu áo quần về đơn vị trọ. Trong lúc tắm giặt hoặc ngủ say, ai tính xấu dễ lấy cắp hoặc ăn bớt tiền của họ.

Điều này cũng câu trả lời giúp tôi thắc mắc vì sao đi xin sinh hoạt trọ cùng mọi người bán sản phẩm rong lại khó khăn vậy.


Nhà trọ bọn người bán sản phẩm rong sống đông, nhưng chẳng mấy khi chạm chán mặt nhau. 4 giờ phát sáng họ thoát ra khỏi nhà, 10 tiếng tối mới về. Câu chuyện của họ mỗi đêm là hôm nay bán được gì, thêm chút thời sự "ai rồi cũng lây nhiễm bệnh" cùng chìm vào giấc ngủ mệt mỏi.

Kỳ tới: Đêm trọ của người nghèo cùng quê


Nổi chìm đời sản phẩm rong - Kỳ 3: Cả gia đình bán hàng rong

TTO - có không ít xe sản phẩm rong có cả gia đình, phụ vương mẹ, cả nhà em bọn họ hàng cùng lên phố mưu sinh. Đôi vợ ck trẻ chào bán bún riêu đậu, hay vk bán rau, ông chồng làm xe pháo ôm. Em bán đệm ghế, chị bán hoa quả, bánh mì.