15 bài bác thơ tình “anh nhớ em” hay, giàu cảm xúc

15 bài xích thơ tình “anh ghi nhớ em” hay, nhiều cảm xúc

Nếu 15 bài thơ tình: Anh với nỗi đừng quên chùm thơ tình của em gửi mang đến anh, nhớ về anh thì 15 bài xích thơ tình “anh nhớ em” tiếp sau đây sẽ là phần đa tình cảm, suy ngẫm của anh ý gửi đến em. 

*

Đâu đó những quên lãng

Tác giả: Việt Anh

Con ốc vứt đi từ lâuKhi tôi áp tai vàoChiếc vỏ vẫn nghêu ngao bạn dạng tình ca ngày đóSóng rì rào cưỡi lên ngọn gióBờ mèo đã nhoà hết vệt chân em

Khi tôi chú ý mặt đại dương vào đêmVẫn lung linh như thời trước ấyTriệu bởi sao bên trên trời, triệu bởi vì sao bên dưới nướcNào ai ghi nhớ thiếu một vì sao

Khi tôi bước đi dọc rặng phi laoChúng vẫn duy trì bao năm gray clolor của đấtNụ hôn ngọt và chiếc ôm rất chặtChẳng giữ giàng giùm tôi

Tìm em color áo tím

Tác giả: Như Châu

*

Huế chiều nay nắng nóng lắm em ơi!Sông mùi hương nhuộm biếc nước domain authority trờiAnh qua mặt ấy trường Đồng KhánhMong mãi nhưng em chẳng tới nơi.

Bạn đang xem: Thơ nhớ em 4 câu, 2 câu ngắn hay ❤️️100+ bài thơ ngọt ngào

Anh ngóng em trong chiếc áo dài,Dưới vành nón white tóc buông vai,Nụ cười em đến trong màu tímXua không còn trong anh phút lạc loài.

Chờ mãi mà sao chẳng thấy em?Nắng kia vẫn nhạt dưới chân thềmLòng anh sao cứ rưng rưng mãi?Cho nỗi u hoài thêm cứ thêm!

Áo tím sinh sống đâu, em sống đâu?Sông Hương âm thầm lặng lẽ chở thêm sầu!Đồng Khánh chiều nay sao vắng quá,Gió cồn lá rubi rơi phía sau!

Xe đạp và tình ca

Tác giả: ĐCĐ

*

“quay đông đảo quay đa số quay đềuthương hoài đông đảo vòng xe pháo …”(*)

Mình yêu thương nhau giữa cơn sốt giáThời thị phần tình thảng hoặc như xăngThương em lắm lẽ như thế nào cuốc bộHú vía, còn xe đạp điện sườn ngang.

Em tréo chân ngồi nghiêng công chúaTrước ghi-đông hoá phương diện trời hồngNgực anh lãng đãng hương thơm hoa cỏTựa gần cạnh vào em đang bâng khuâng

Bạn bè lắm đứa quên rồi phốTình yêu tựa gió có bằng khôngAnh phước bự ông trời chiếu cốMôi em ru bằng giọng chim lừng

Lỡ ghẹ lốp, hãy nghe lá hátBớt thiếu tín nhiệm mỗi dịp tuột sênXóc ổ con gà đừng mau nước mắtCho anh hôn đã thấy thăng bằng

Chiều lãng mạn thường xuyên khi rỗng túiNắng thật thà chẳng khẩu trang đâuChê quán ăn mình ngồi quán bụiLy trà ngon như tình ái đầu …

Anh giỏi số còn răng còn …dépCòn cô công chúa ngự sườn ngangCòn một túi thơ, bờ ngực lépLen giữa mẫu đời ngợp sương xăng.

(*) Lời bài hát “Xe đấm đá ơi!” – Ngọc Lễ

Kể với em!

Tác giả: Nguyễn Kiên Giang

*

Mấy mươi cụ kỷ người điHoang sơ đang bớt, còn gì không vuiXuyên đánh vạn lý xương vùiMới cần một mớ bùi nhùi hôm nay

Trần gian tính tháng, tính ngàyTính hơn, tính thiệt mới hay dở ngườiChỉ là đối chọi giản: tiếng cười!Mà đau đứt ruột, nhưng mà tươi đọa đày

Mấy mươi núm kỷ tín đồ sayThương yêu sao vẫn chưa đầy nhân sinhMỗi mau chóng mai, từng bình minhMà ta vẫn nghĩ rằng mình đấy thôi!

Đêm đêm sao vẫn đổi ngôiThường thường xuyên anh vẫn hay ngồi ghi nhớ emMặc cho mưa gió cũ mềmKệ cho thần thánh lèm bèm điếc tai!

Mấy mươi nuốm kỷ chạy dàiKhùng điên thì tỉnh, thánh thiện tài thì mê…Mấy mươi nắm kỷ người vềTa gởi em ánh trăng thề làm cho tin!

Khép một cuộc đi…

Tác giả: Nguyễn Thanh Hải

*

múc thìa nắng thời điểm cuối năm khuấy đầy ly giómột ngụm nhớ non lành ngấm giọng ban trưahoa vông muộn mằn bay xác đỏcháy lên bao kỳ vọng đến người

nắng hỏi sao ta mãi mồ côibưng tiếng cười thả vào trời vô cảmngôn ngữ nào điếc đác trưa nay

qua mùa phiêu du tối về thực tại với ngàycầu vồng trượt chângai vông cào rách ngựcem phúc khảo tađùa chòng ghẹo mặt trời

qua rất nhiều rừng tối về ban mai trổ ngọncuộc chén quái ngũ hành bến đỗ phiêu linhmộng du chạm vào tarực ngày rơm rạ

qua mùa hoàn nhiệm hoa lá xanh lè vết chim trên mắtgương mặt quên khuấy rụng tủ dấu mùabầy hoài niệm cựa bản thân lên tiếngcó bao giờ đẽo gọt được tuổi tên

mượn lưu niệm khuấy tràn ly nhớđổ xuống mùa khép lại một cuộc đi …

Buổi chiều

Tác giả: Nguyễn Thanh Hải

*

Buổi chiều về nhập nhằng như gã tiều phu vác bó ngày xuống núiem yêubầu trời đã tất cả một trăng tâm tư tình cảm đêm ni ru ngàn sao êm ngủcánh đồng đã gồm muôn trùng dế giun hò hứa hẹn nhau trong bài hoang ca của giódòng sông còn tồn tại lớn ròng nạm cạn đêmchỉ tất cả đất xanh mọc nỗi bi tráng lên cỏ

Buổi chiều làm rách khuôn ngực anhem yêuanh/ gã tiều phu/ không giải cứu công chúa bằng nụ hônchỉ ước ao ngược buổi chiềuban mai thức giấc thơm đầu xanh em thiếu nữ

Buổi chiềungược đường timvết giómây còn rất có thể kéo khói che quầng thâm nám khuôn trăngsao anh cần yếu xóa quầng thâm thời hạn trên má em?

Biển và em

Tác giả: Nguyễn Tuyết Hạnh

Em ngồi ngắm đại dương xanhAnh mong thành bé sóngEm 1 mình lẻ bóngAnh cầu thành chiếc ô

Trên ngọn sóng nhấp nhôAnh ước thành thuyền nhỏCó em yêu bên trên đóTa giong thuyền ra khơi

Bao bờ bến xa xôiAnh vẫn về bến cũGió ru hàng dương ngủAnh dìu dịu ru em

Khúc tình khúc êm đềm.Biển xanh và cat trắngChiều êm ngày biển cả lặngAnh ước ngồi mặt em!

Lối xưa

Tác giả: Văn Thành Lê


*

Minh họa: Blog radio


Vô tình bước lạc lối xưaNghe hồn ngà ngà như vừa giêng haiTôi, em và giấc mơ dàiCòn gì? Khúc hát đi quanh đó hư vô.

Bài thơ tình cũ chỗ môGiờ đây còn vững chắc cũng khô khốc ngàyEm cười tôi tỉnh giấc thành sayHai vòng ôm vẫn chưa đầy yêu thương.

Nhớ nhung ướp đẫm cung đườngĐể tôi dẫm đề nghị dậy mùi hương tháng ngàyLặn kiếm tìm trong gió heo mayNghe buôn buốt ghi nhớ ánh mày chông chiêng.

Xưa ơi sấp ngửa chao nghiêngRơi cong vành nón về riêng biệt lối nàoSao giờ đồng hồ tôi với nôn naoVô tình lại bước lạc vào lối xưa.

Xem thêm: Tất Tần Tật Về Tên Tiếng Nhật Hay Và Ý Nghĩa Của Nó, Tên Tiếng Nhật Cho Nam, Nữ Hay Và Ý Nghĩa

Mùa mới

Tác giả: Phong Linh

*

Em àTháng mười một vừa rớt xuống lòng bàn tayAnh lag mình như đứa trẻ con phải bỏngThời gian vẫn căng buồm thân sóngSao nỗi bi lụy không chịu ra khơi?

Ai đó nói rằng “cô ấy không giống rồi”Họ điện thoại tư vấn em bằng một danh từ khácJessica?Jannesa?Chẳng biết nữaEm xếp tiếng bà bầu đẻ vào mẫu hộp vuông vắnHai giờ “thương anh” từ đó im bặtChỉ thú vui và phần đa giọt nước mắtVẫn không chút ưu tư…

Mùa đông mặt anh gió rét mưa mùNơi bao gồm em mây hồng nắng và nóng ấmEm à…Melbourne bao gồm thương em không?Có thuộc em nghe tình ca mỗi tốiVà đặt lên trên môi em những chiếc hôn vộitrước bình minh?

Thành phố ấy không tồn tại dấu chân chúng mìnhKhông có em dỗi hời nói anh mang thêm áoKhông có anh mặc mưa cùng dông bãoThức trắng tối dài phần lớn lúc em đau…

Thành phố không tồn tại chúng mình đề xuất chẳng lạc mất nhau

Biết đâu

Tác giả: Phong Linh

*

Em trở vềMột ngày thành thị vắng tênhĐàn mây xám trên đầu xô khôn xiết nhẹVậy nhưng đám lá đá quý bị gió xới tungVà rơi…

Em nhắc về đông đảo ngày lạc nhau thân phố ngườiEm đang đi qua không ít mùaYêu các ngườiCó những thứNhưng chưa lúc nào ngừng ghi nhớ về tôi

Đám lá vàng vẫn bị gió xới tungNước đôi mắt em cất cánh xuôi chiều mẫu khăn quàng cổCó lẽ vị áo choàng không đủ ấmChiếc nhẫn lấp lánh lung linh ngón áp út ít run run…

Tôi bối rốiKhe khẽ hát “bài ko tên trở lại”Rồi để môi bản thân lên nước mắt fan con gáiNhưng không gian vẫn toàn giờ đồng hồ khócNgười bỏ trên mộ gã hành khất nhành hoa trắng…

Gió đã tắt từ khi nào nhưng những cái lávẫn rơi…

Những bậc thềm

Tác giả: Đinh Hiếu Minh


*

Ảnh minh họa: 4usky.com


Anh đã với trong mình không ít mùa đôngđể nông nỗi đắn đo đến mùa xuân ở bậc thềm thiết bị nhất,nơi em đã đợi anh,khi anh như một cơn gió ai oán bã,chỉ thổi qua đa số hàng cây trong đêm, cùng nằm nhung nhớ,anh hát bài ca về mùa đông,ở bậc thềm thiết bị hai,anh nhận thấy chiếc khăn màu mận tím,em đan chằng chịt những nhớ thương,có một dòng lá vừa rơi, hoà vào buổi chiều,anh xa dần dần bằng tia nắng cuối ngày, quên đi dòng khăn, bậc thềm máy hai chỉ từ một loại lá và mùa đông sắp cạn,anh đi về với vệt nắng héo honkhông còn đợi đến ngày đông tan đi, không một ai đón đợibất chợtở bậc thêm thứ ba,em vẫn hóng chờvà mùa xuân.

Thành phố mùa đông…

Tác giả: Hữu Nam


*

Ảnh: autopress.vn


Em như bé thác- trút bỏ xuống thế gian bao giờ đồng hồ hờnLòng tín đồ tê dạiSương đậy mờ thành phốAnh đứng chú ý em – đỉnh Labiang dần dần xa ngàn dặmChẳng thấy em đâu.

Chiều tàMột cơn mưa lõa thểMặt trời ngụp lặn sau ngọn núi phía chân trờiKhóc – cánh hoa tàn nhanhEm mắng rủa mùa đôngMùa xuân chết lặng không bến bờ hy vọng nhớ.

Rừng thông lặng lẽ – em khẽ mỉm cười bên phòng bếp lửaTrong túp lều còn một thiên sứ mùa đôngVội vãTa ôm em thuộc tiếng nấcNâng niu tình yêu đêm vềNgọn lửa cháy – thành phố ấm lên…

Như vẫn đang còn mùa thu

Tác giả: Huệ Nguyễn

Tặng: Hạnh Ngân

*

không có mùa thu cao nguyênta tưởng tượng ngọn heo may làm cho nũng mặt bậu cửamang từ bỏ em chút nhớxõa tóc che ngang mùa yêu mê say!giấu vào ngàyse se giọt mắtta lăn trong/ làn hương emlấm láp điều túng thiếu mậtchảy tràn môi son lời tình tựngã vào thơ

không có mùa thu cao nguyênai khơi cho trời vào vắt?cánh chuồn ru hạt nắnghanh hao lời ban sơ“chiếc lá tuổi mình gắn hạt cườm hy vọng”neo vào số phận

ta vẫn bơi trong nhaukhăn gió quàng lên nỗi nhớấm vòng đeo tay Thunghiêng ngảchiếc khóa môi ngọt chiều!

em cạnh bên chứ xa đâucầm thu ta thả vào nhau tiếng đời!

Đêm giáng sinh

Tác giả: Cao Vĩ Nhánh


*

Hình minh họa: Pinterest


Giữa lao xao phố xáCó mấy người như anhTrong đêm ướp đông lạnh giáMột bản thân đi loanh quanh.

Quán mặt sông đầy gióAi hẹn đâu cơ mà chờThoáng qua màu sắc áo biếcAnh lưu giữ em vô bờ.

Chuông giáo đường chầm chậmRót từng giọt vào đêmTrái tim chừng trở gióĐêm thánh xưa êm đềm.

Tình đang thành tình cũEm thời trước đã xưaXa đôi bờ tóc rốiThoảng thời gian sương mù.

Có chút nắng và nóng vừa rơi em ạ

Tác giả: trung khu Nhiên

*

Có chút nắng và nóng vừa rơi em ạTrước hiên nhà mùa đông lãng đãng trôiBức tường loang ánh mắt rối bờiRêu che úa do một người không về nữa

Căn gác bé dại cái gì cũng nhỏAnh thả từng kỷ niệm cất vào chaiKỷ niệm lăn khô khốc loang dàiCứa vào tim nhức cả từng nhịp đập

Phố của em, hồ hết dòng bạn tất bậtTiếng ầm ì lẫn trong giờ hỏi thămMuốn nói em nghe, mọi người vẫn ân cần…Cuối cuộc call tiếng thở dài buông tút… tút…

Có đa số khi em rưng rưng nhảy khócEm siêu buồn, giận lắm bởi fan taAnh yên thinh, mưa đầm đìa hiên nhàBiết dỗ làm cho sao, nhị trái tim lạc bước

Phố huyện mình vẫn cục bộ như trướcCon đường nhỏ xíu và cái gì cũng béTiếng mở cửa mỗi nhanh chóng mai cũng cọt kẹt chạm vào nhau khe khẽEm ko về nữa thật rồi… nhớ ko hả, phố ơi…