Thơ được xem là viên thư ký trung thành của trái tim.

Bạn đang xem: Thơ về sự cô đơn

Con người yêu thơ là vì bạn ta được trải lòng vào đó. Và trong các số ấy người ta kiếm được nhiều cảm xúc khác nhau của hồn thơ như hồn bạn vậy.

Xem thêm: Nhìn Lại Hơn Một Thập Kỷ Võ Lâm Truyền Kỳ Đến Việt Nam, Võ Lâm 3 Mobile

Từ bây giờ chúng tôi mong muốn cho chúng ta thấy những nỗi niềm buồn cô đơn qua gần như vầng thơ bi ai cô cá biệt loi trọng điểm trạng dưới đây.


Con tín đồ ta bên phía trong dù trẻ khỏe đến đâu cũng một hoặc một vài ba lần cảm giác lạc lõng, chông chênh không điểm tựa, lúc căng thẳng mệt mỏi muốn buông thả bạn dạng thân một chút, yếu mượt một chút, với không ai kề bên để bầu bạn. Hoặc đôi khi, đứng thân dòng fan tấp nập qua lại, thốt nhiên thấy tôi chỉ bé nhỏ tuổi như một hạt cát trên sa mạc, trường thọ hay mất tích cũng không ai thương tiếc. Cũng đều có vài lần chằng kiếm được cảm giác bình an với chính fan mà ta luôn luôn thương mến. Đó mới là lúc nhận biết mình cô đơn đến dường nào?

Lúc Cô Đơn – Tác Giả: đơn vị Kim

Lúc cô đơn 1 mình chân lê bướcTrên lối dài thủa trước đã từng quaLạnh vai gày pha lẫn nỗi xót xaKhi thờ ơ người vẫn yêu tha thiết

Lúc đơn độc mang nỗi nhức chì chiếtChợt lặng lẽ thấy hụt hẫng khôn nguôiNhưng lúc này hạnh phúc sẽ xa rồiTheo gió mây về phương trời xa thẳm

Lúc đơn độc chợt bờ môi ướt đẫmGiận chủ yếu mình sao chẳng lắm chặt tayĐể mất rồi lòng new biết mới hayTheo thời hạn u hoài trong tiếc nuối

Lúc đơn độc mắt ngóng trông mòn mỏiNhưng muộn mằn lòng khắc khoải chênh chaoBiết kiếm tìm đâu niềm hạnh phúc tháng năm nàoKhi toàn bộ phôi pha vào sương gió

Lúc đơn độc nhớ về ngày xua đóNơi đang từng cũng đều có một tình yêu

Đêm Cô Đơn – Tác Giả: An Giang Bùi

Đêm trở mình làm con tim thức dậyVẩn vơ hoài theo cái chảy thời gianNỗi nhớ em treo đẳng cả đêm tànEm vị trí ấy kiên cố giờ này im giấc

Trăng hạ tuần rớt đầu non xoàn vọtGió âm thầm trên đường vắng tối hoangĐêm thẫm đen như vết mực loangCứ kéo dãn tưởng chừng như vô tận

Muốn nhờ cất hộ em một chiếc tin nhắnNhưng xấu hổ ngần làm cho thức giấc đêm xuânMình ta thôi chổ chính giữa sự với cô đơnLà tri kỷ chưa từng phách lối

Dù kế bên kia vui như ngày hộiKhi ta buồn vẫn sinh sống lại mặt taĐêm cô đơn vắng bóng tín đồ xaNhưng lặng lòng khi người xa yên ổn giấc

Đêm Thu Cô Đơn – Tác Giả: Tuyết Phạm

Thổn thức đêm thu lanh tanh lòngKhuya về cái bóng mãi sầu mongAi lấy luyến ái ta mơ mộngDệt nỗi tương tứ với nguyệt vòng

Cách trở tơ duyên tình khát vọngÔm bi hùng mộng tưởng kiếp lưu vongÂn tình gửi trọn theo ai đóMột nỗi cô đơn… nhớ dáng vẻ hồng

Cô Đơn – Tác Giả: Anh Nguyệt

Có ai đem buôn bán Cô đơnTôi xin thâu tóm về tiền luôn luôn bây giờĐem lòng hâm mộ nàng thơĐể anh tức giận nằm trơ từng mình

Nhìn anh quả thực bực bìnhNói lời xa xôi tán tình đẩu đâuMây bi lụy xám ngắt trùm mauLang thang chưa chắc chắn nơi đâu mà dừng

Còn tôi nước mắt rưng rưngCòn bị trách móc nói đừng yêu thơChén sầu nốc cạn bơ vơTiền không thơ hèn còn mơ thiết lập sầu

Đời Cô Đơn – Tác Giả: Nguyên Tươi

Tôi đơn độc giữa chiếc đời trôi nổiTôi đang bi lụy giữa phố chợ đông vuiTôi muốn khóc dẫu vậy lòng không cho phépBởi thế gian lắm việc sự đời

Tôi mong muốn đi dẫu vậy chân cần yếu bướcTôi ý muốn nghĩ mà lý trí không choĐành sinh sống lại muôn ngàn trọng tâm sựNổi ôm sầu chất chứa ở vào tim

Kể từ phía trên trái tim tôi khép lạiChẳng mong đợi và lưu giữ nhung aiSống một mình vô bốn không nhung nhớCho trọng tâm hồn ta được thảnh thơi

Cho bi tráng phiền không gieo trên mi mắtCho cuộc sống sống được bình an

*

Cô Đơn – Tác Giả: Minh Hạnh

Chỉ một mình ta cùng với cuộc đờiCon đường hạnh phúc tít mù khơiBao phen lỡ hứa hẹn không thèm tớiMấy bận trông đợi chẳng mang đến nơi

Chiếc bóng ân tình nghe diệu vợiXa bè cánh nghĩa bạn thấy nghịch vơiBao năm chú ý lại… ai hy vọng đợiChỉ một mình ta cùng với cuộc đời

Cô Đơn – Tác Giả: Thanh Loan

Có số đông ngày lòng chỉ mong mỏi lang thangDạo phố phường, ngồi một sản phẩm nước lạTự hotline cho mình một ly trà đáNgồi nhâm nhi, ngắm vội vàng vã loại đời

Có những lần chỉ muốn được rong chơiBuông quăng quật hết rất nhiều bon chen, được mấtThành phố rộng nhưng lòng người thì chậtChẳng ai mang lại tôi thấy xúc cảm yên bình

Cô Đơn – Tác Giả: Lê Hương

Ôm nỗi ai oán thương nhớ một ngườiĐêm về trăn trở mãi ko thôiLệ rơi ngấm gối fan đâu biếtBởi đã xa xôi tận cuối trời

Cứ mãi vui say trong hạnh phúcĐang yêu thương đâu nghĩ chuyện chia phôiGiờ đây trong cảnh bạn đi… ởMới thấm niềm nhức phận lỡ rồi

Chẳng được cùng mọi người trong nhà sống bạc tình đầuNhư lời mong hẹn mãi mặt nhauĐể giờ lúc mỗi chiều sương xuốngLại nhớ bi đát nghe dạ nát nhàu

Trống vắng đêm về ôm gối chiếcPhải chăng tao hóa khéo cơ cầuSe duyên cho gặp mặt rồi chống trởHai đứa đôi đầu… một nỗi đau

Tri kỉ đâu rồi tri kỉ ơiÂm dương bí quyết trở chúng ta rồiKhông còn gặp mặt nữa mặc dù trong mộngNhớ mãi về tín đồ chỉ gồm tôi

Cô Đơn – Tác Giả: Oanh Bui

Cô đối kháng đứng giữa luống hoa tươiSắc đỏ lung linh dưới nắng nóng vàngĐứng đó mình em, cơn gió thoảngHương gửi ngào ngạt đến mênh mangCuộc sống chỗ đây thật dịu nhàngMàu hoa tím biếc giữa đông sangHiu hiu gió thổi bên trên nhành láNắng cũng hoà theo giờ hát vang!

Giấc Mơ Cô Đơn – Tác Giả: Thiên Ân

Anh lang thang trong thiên hà cô đơnĐể tìm lại hầu như gì anh đánh mấtĐể có tác dụng lại hầu như gì cần yếu đượcNgày xưa ơi… em ở nơi nào?

Anh cứ long dong bới lật cả trời saoMong tìm kiếm lại nhẵn hình thân thuộc cũMuôn vực thẳm, thác ghềnh, bão tốNgày xưa ơi… quá khứ cuốn đâu rồi?

Về Đi Anh – Tác Giả: Ngọc Thai

Đêm bi thảm hiu hắt năm canhCô đơn ông chồng chất em đành sót xaTrãi qua 1 cuộc tình taVui buồn ông chồng chất cơ mà ta vẫn dành

Bao đêm lòng đau đứt gánhNhớ Miên mang! Nổi nhớ cạnh tối tànAnh giờ ước mơ cao sangBỏ em với cảnh cơ hàn đắng cay

Lỡ làng ai hỡi tất cả hayHôm nao tầm thường bước mà bấy giờ đâu cònNhớ ngày ta mãi sắt sonAnh dìu em bước vẫn tồn tại đâu đây

Đêm nay mưa đổ giăng đầyCó ai còn nhớ chỗ này nữa khôngHỡi bạn Sao quá chạnh lòngĐể cho nước mắt thành giòng ghi nhớ ai

Năm canh hao hắt lệ dàiĐể em cần đợi năm dài nhớ anhVề đi anh, về đi anhTình em vẫn trọn chờ anh Kiếp này

Khúc Cô Đơn – Tác Giả: Ngọc Tuyền

Nỗi niềm vui nhỏ dại lớnXua đi kỹ niệm cùng đau đớnĐể hải dương tình duyên thôi sóng gợnNỗi sầu độc tấu khúc cô đơn

Nỗi sầu độc tấu khúc cô đơnCòn đâu đến ta phần đông giận hờnBiển cơ sau nỡ ngừng gợn sóngGió sầu vũ nhạc khúc cô đơn